aoc benhtieudem.com.vn itsme f-idol.vn https://seotime.edu.vn/duoc-lieu-duoc-co-truyen.f38/ caodangvtc.edu.vn

SET LẬP LẠI TƯ TƯỞNG CHO CHIẾN DỊCH MỚI NÀO!!

1. Thằng khác làm được thì mình cũng phải làm được. Trên đời này không có việc gì khó đến mức người ta làm được mà mình không làm được.
2. Thằng khác không làm được thì mình sẽ là thằng đầu tiên làm được. 
3. Khi những thằng khác chơi game, nhậu nhẹt, không chịu tiến lên thì mình phải tiến lên, mình phải học, mình phải chạy. Kệ chúng nó, bớt đi một con người nỗ lực là bớt được một sự cạnh tranh.
4. Khi vào chỗ thằng nào cũng học, thằng nào cũng chạy thì mình phải chạy thật hỏa tốc, thần tốc đến mức những thằng chạy nhanh khác cũng trở nên chậm như rùa bò khi quay đầu nhìn lại.
5. Khi ở giữa tổ chức thằng nào phục vụ được nhiều nhất thì thằng ấy khẳng định được tầm quan trọng nhất.
6. Khi được giao việc là làm, không so bì, không ngại khó. Tìm mọi cách để hoàn thành. Không lý do nhưng... tại... bị... vì...
7. Tư tưởng của một thủ lĩnh trí tuệ: "Làm ơn hãy bóc lột tôi đi". Đấy chính là thời điểm để bạn biết giới hạn của bạn chính là không có giới hạn nào.
Bạn cũng có thể áp dụng chúng để vươn tới bất cứ đỉnh cao nào mình muốn.
Hãy thay đổi từ gốc rễ. Hãy chủ động thay đổi và nâng tầm bản thân.. đừng chờ đợi điều gì may mắn từ ngoại cảnh.

Sáng xem clip tự thiêu ở Biên Hoà, xem xong vô cùng ấn tượng ng đàn ông áo trắng ở đâu xuất hiện bất ngờ và vật lộn để cứu người kia khỏi lao vào mồi lửa tự thiêu.

Trong khi vật lộn, quần áo anh ấy cũng sẽ bị dính xăng, nếu ngăn cản ko được chắc chắn a ta cũng bị dính lửa.

Mình luôn bị ấn tượng bởi những người như vậy? Họ thuộc nhóm người luôn ở vị trí sẵn sàng cho câu hỏi "NẾU KHÔNG LÀ BẠN THÌ LÀ AI?"

Hôm trước mình có tới cái xưởng in tranh, có 1 nhân viên mới của cửa hàng (trông khá chín chắn), khi mình hỏi gì là chị ấy luôn cười cười và trả lời kiểu "hí hí, em là nvien mới nên em ko biết đâu, em ko biết làm cái này, làm cái kia đâu..." mà tuyệt nhiên không trả lời "dạ, em mới tới nên ko rõ, chị đợi em hỏi xíu nha".

Chị ấy cắm cái phích vào ổ điện nó bị lỏng, chập nhẹ nổ rẹt rẹt, chị ấy cuống lên, nhảy lên (như ngựa:))) nói với em nhân viên khác "ối, chị sợ lắm, cứu chị với". Em bé kia bình tĩnh nói "thì chị rút nó ra thôi". Chị này càng sợ hơn "ôi, c ko dám đâu, sợ lắm" rồi kéo em kia vào cái ổ điện.

Em gái kia đang bận tiếp bọn mình cũng bình tĩnh rút cái ổ điện ra cắm sang bên cạnh. Mọi chuyện xong xuôi.

Khoảnh khắc ấy mình nghĩ "nếu em gái kia có làm sao thì chị kia có suy nghĩ hay ân hận gì ko?"

Có lẽ 1 phần thuộc về tố chất, 1 phần (hem giải thích nổi) sẽ có 1 số người hay sống và làm việc kiểu vậy.

Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ giành phần ai? Nếu là việc nguy hiểm trong tích tắc sẽ có 2 luồng phản ứng:

1/ Mình phải làm chứ nhỡ nguy hiểm tới ai thì sao? Mình chết chứ sao để ngta chết được?

2/ Nguy hiểm quá, mình sợ lắm, phải kiếm người khác ko biết sợ và chết thế vào:))

Trong khoảnh khắc quyết định, sẽ bộc lộ rõ nhất bản chất con người.

Đứng trước 1 sự việc, nếu là thành tích ai cũng muốn nhận, nếu là trách nhiệm hay thử thách thì sẽ có người tập trung suy nghĩ "phải làm gì? Làm ntn?", còn 1 số thì nghĩ "phải túm thằng nào đỡ cho mình bây giờ?"

Bạn cứ để ý trong tập thể, nhân viên hay đồng nghiệp sẽ có những người như vậy.

Từ đó, chọn người và vị trí phù hợp nha. Nếu là vị trí quản lý hay làm những công việc đòi hỏi trách nhiệm thì tố chất đầu tiên có lẽ là "dám chịu trách nhiệm".

Nó thuộc về tố chất bên trong con người ko phải ai cũng có. Kỹ năng có thể học được nhưng thái độ thì khó.

Disclaimer: bài viết chỉ thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả. Người viết không đang làm việc hay có bất cứ lợi ích nào liên quan đến Vinasun,GrabUber.

Cuộc chiến "đốt tiền" không cân sức: Vinasun - Uber - Grab

Theo Bloomberg, tính đến thời điểm hiện nay Uber đã gọi vốn tổng cộng $12.9 tỷ usd và đã "đốt" ít nhất 8 tỷ usd. Số lượng tiền mặt hiện Uber còn là khoảng 6 tỷ usd (tính luôn hơn 2 tỷ credit từ ngân hàng cho phép sử dụng). Nếu mỗi năm uber "đốt" tiếp 2 tỷ usd thì củi cũng đủ dùng cho 3 năm. Chưa tính đến việc Uber có thể tiếp tục gọi vốn hoặc vay ngân hàng hoặc IPO.

Ở một quy mô nhỏ hơn, tính luôn đợt PR vừa rồi Grab gọi dc thêm 2 tỷ usd thì tổng cộng đến nay Grab đã gọi vốn khoảng hơn $3 tỷ usd và đã "đốt" hết khoảng gần $1 tỷ usd. Lượng tiền mới sẽ cho phép Grab "đốt" tiếp trong 2-3 năm nữa, mỗi năm khoảng $500 - 700 triệu usd.

Trên một bình diện khác, Vinasun hiện tại có lẽ là doanh nghiệp vận tải lớn nhất tại Việt Nam với doanh thu khoảng $200 triệu usd / năm. Vốn hóa (tổng giá trị doanh nghiệp) theo giá cổ phiếu hiện nay là $1,300 tỷ VND ~ $60 triệu usd.

Nhiều người cho rằng, cuộc chiến giữa vinasun (và các hãng taxi nội địa khác tại VN) là cuộc chiến về công nghệ, sự đổi mới, đánh bại sự lạc hậu và trì trệ. Tôi nghĩ điều này có khía cạnh đúng nhưng hoàn toàn ko đầy đủ để phản ánh thực trạng.

Vì sao người dùng vn thích và chọn đi Grab ? Một lý do khá phổ biến và dễ hiểu là Grab rẻ hơn taxi, thường xuyên có nhiều khuyến mãi, khách hàng đi được giá rẻ lại truyền miệng cho nhau.

Vì sao tài xế thích lái grab và uber hơn lái Taxi ? Ngoài trừ các yếu tố như linh hoạt thời gian, tự làm chủ,... Đằng sau đó còn là một động cơ rất lớn là gia tăng thu nhập, được bù giá, thưởng tiền từ Grab, Uber.

Nếu như tổng vốn hóa của Vinasun chỉ là $60 triệu usd, trong khi mỗi năm Uber có 2 tỷ, Grab có $500 triệu usd để đốt thì chỉ cần mỗi bạn đốt $10 triệu usd cho thị trường vn thì trong vòng 3 năm. Vốn hóa của Vinasun sẽ giảm nặng. Hoặc là phá sản hoặc phải bán cho ai muốn mua lại, nhiều khả năng là bán cho đối thủ hoặc doanh nghiệp nước ngoài. Trong hai khả năng thì bán được sẽ xem như là thành công, đỡ phải chết thảm.

Lợi thế quan trọng của các doanh nghiệp toàn cầu là nguồn vốn vô cùng dồi dào. Câu chuyện Chương Dương và Cocacola 20 năm trước vẫn còn là câu chuyện rất điển hình.

Liệu cạnh tranh có sử dụng phương pháp đốt tiền chiếm thị phần, tiêu diệt đối thủ bằng nguồn vốn thì có phải là một điều tốt cho thị trường ? Câu hỏi này, xin dành cho các cơ quan quản lý xem xét và có chính sách phù hợp.

Đất nước chỉ mạnh và vững khi môi trường kinh doanh có nhiều doanh nghiệp nội địa mạnh, cạnh tranh được với các doanh nghiệp toàn cầu. Hiện tượng các doanh nghiệp nội địa rơi rụng và biến mất theo thời gian là hiện tượng mà các nhà quản lý nên nghiên cứu cẩn thận để có đối sách phù hợp.

Lời kết: nếu như cạnh tranh sòng phẳng và bình đẳng, hãy để cơ chế thị trường quyết định. Nếu doanh nghiệp ngoại bước vào thị trường nội địa với phương pháp "lấy thịt đè người", đốt tiền tiêu diệt đối thủ thì cơ quan quản lý cần có sự giám sát và có chính sách điều chỉnh phù hợp. Câu chuyện này không đơn giản, nó lắt léo và phức tạp tương tự như hiện tượng "chuyển giá" cũng rất nổi tiếng và kinh điển trong chiến lược kinh doanh của các tập đoàn toàn cầu.

"Đốt tiền" và "chuyển giá", liệu chúng ta đã đủ sự chuẩn bị để ứng phó với hai món "đặc sản" từ các đại gia toàn cầu ?

Ps: bài này do mình viết. Có sử dụng dữ liệu của: Bloomberg, Techcrunch, CafeF.

↑このページのトップヘ