aoc benhtieudem.com.vn itsme f-idol.vn https://seotime.edu.vn/duoc-lieu-duoc-co-truyen.f38/ caodangvtc.edu.vn


Trước giờ vẫn hay nghe nói về Thu nhập Thụ động và tự do thời gian, tất cả khái niệm này gắn lièn với từ Nhà đầu tư. Cứ thế ngày này qua năm khác có đứa phấn đấu mong trở thành Nhà đầu tư, ngồi không hưởng lợi không cần làm gì tới tháng được chia cổ tức hay tới kì bán ra là có lãi.

Sự thật không như là mơ. KHi đi học cùng Tony Robbins mình nghe ông nói Nếu bạn bỏ tiền rồi giao ai đó làm gì làm với số tiền đó thfi bạn không phải là nhà đầu tư chuyên nghiệp mà chính tay broker mới là ngừoi thật sự được học và gia tăng kinh nghiệm đầu tư. Chưa bao giờ mình thấm điều này như thế. Mình là ngừoi như thế. Mấy năm nay có chút tiền quỹ đen quỹ đỏ bà nội trợ giao cho một bạn broker chứng khoán, chả biết bạn mua và bán gì chỉ là 6 tháng bạn chốt sổ rồi nhận lãi để lại vốn, có cái nhà penthouse mang tiếng kinh doanh AirBnB nhưng lại chẳng biết account giao dịch ra sao, tất cả cũng là trả phí cho một bạn quản lí account, làm marketing tất cả, cuối tháng bạn chuyển tiền vào tài khoản sau khi trừ hết chi phí. Và lòng hân hoan lắm, tưởng ta đây rất ngon đã có thể trở thành chủ đầu tư, ko cần làm cũng có hưởng.

Rồi cái thói lơ tơ mơ ấy buộc bạn phải trả giá. Tầm nhìn của ngừoi làm kinh doanh 16 năm tất cả đều tự làm nên dù sao đâu là nơi có thể sinh lãi thì nó cũng có thể đánh giá được, nhưng kiểu giao tiền và không cần biết tiền mình đi đâu về đâu sẽ khiến bạn phải trả giá đắt.

Đầu tiên có đứa học đòi đầu tư Bất động sản, nói với ông chuyên gia trong lĩnh vực bds nah em có ít tiền nhàn rỗi, anh kiếm chỗ đầu tư nha. Giao anh vài tỷ, anh nói okie và từ đó biết thế, rồi sau dự án không suôn như ban đầu tuy nhiên vẫn đượ chia lãi. Được nước làm tới, một đứa e quen làm sale BĐS chào dự án sắp ra hàng rất hot, xem vị tri trên bản đồ cũng đẹp, không nhiều cạnh tranh, design đẹp, okie chị vô tiền rồi lướt sóng khi công ty tung chính thức em ra hàng cho chị. okie chị lấy 10 căn. Bạn có gặp ai đầu tư mà không quan tâm căn mình mua là chỗ nào, góc nào, nằm ở đâu trên cái layout? Rồi dự án đó nằm đâu cũng chẳng buồn đến tận khu đất mà xem. THế đó, báo vô tiền thì vô, đến kì nộp thêm bạn nói chưa bán phải đóng tiếp mới quýnh quáng lên, Và có bvài ngừoi bạn tin tưởng cùng đầu tư cùng. Đến một ngày tiến độ ra hàng như trao đổi ban đầu đến và bạn môi giới đầy tự tin báo vẫn chưa ra được hàng,… em không bao giờ hứa chỉ cố hết sức thôi. Đau nhất là câu Chị chuyên nghiệp, chị là nhà đầu tư chị không tôn trọng đồng tiền của chị, chị không quản lí nó, chỉ chẳng cần biết gì giao hết thì có ai như chị không? Như gáo nước lạnh xối cho tỉnh. Ngày xưa ông anh là ông anh thân thiết còn đây chỉ là một bạn sale và mình đúng là đứa lơ tơ mơ, cái gì cũng ko rành, không rành về điện mà đòi sửa ống nước. Nhưng dù sao cái này có hợp đồng, có giấy tờ cũng chắc mất tiền đi đâu chỉ là học cho mình một bài học ĐỪNG BAO GIỎ KHÔNG TÔN TRỌNG ĐỒNG TIỀN , ĐẶT BIỆT ĐỪNG VIỆN CỚ CHO CÁI SỰ THAM CỦA MÌNH, CÁI SỰ LƠ TƠ MƠ CHO CÁI VIỆC TÔI TIN BẠN TÔI GIAO HẾT BẠN MÀ! Tiền của mình thì mình hãy tự tìm hiểu cặn kẽ mà đưa ra quyết định, chẳng thể tin aI.

Việc không dừng ở đó, cùng thời điểm cố thực hiện ước mơ trở thành nhà đầu tư, một năm tối đa cho hành động. tiếp tuc đầu tư cổ đông vào một doanh nghiệp dịch vụ, với mộng tưởng sẽ tạo thành chuỗi rồi bán quỹ đầu tư thu lời gấp chục lần và mình cũng không cần làm gì chỉ cần bỏ vốn vào cổ đông. Vốn làm nghề nội thát 15,16năm quản lí chưa dự án nào lỗ thế nhưng lại không kiểm soát khiến chi phí đầu tư cho phần xây dựng tăng gần gấp 2 lần với dự toán ban đầu mà không hề hay biết, cũng chỉ vì Bạn điều hành cổ đông chính có kinh nghiệm đã xây dựng 1 trung tâm trước đó rồi, bạn cũng là ngừoi lên dự toán suất đầu tư mà, mình đã nói với bạn mình đang không hứng thú điều hành, mình chỉ bỏ tiền cổ đông thôi cần thì mình tư vấn chớ mình không xen vào, mình tin bạn100%. và rồi sau hơn 10 tháng bỏ ra tiền tỷ, dich vụ khai trướng kinh doanh đúng như dự kiến, lãi đều mỗi tháng 30-35% nhưng tất cả phai dành để trả nợ. Nói không được gì, nhịn thì ấm ức nếu có nhìn lại chỉ là bản thân cứ mong ngồi không có người mang lợi cho. MỌI SỰ ĐỀU CÓ CÁI GIÁ PHẢI TRẢ, HÃY XÁC ĐỊNH CÁI GIÁ BẠN MUỐN TRẢ RỒI CHO MÌNH MỘT THÁI ĐỘ HÀNH XỬ ĐÚNG ĐẮNG.

Tóm lại rút ra cho mình một kết luận :

- Không có thứ gì không làm gì cả mà vẫn có tiền, cho dù đó là đầu tư hay bất kì công việc kinh doanh nào.
- Dù bạn có bỏ ra tiền tỷ nhưng bạn không làm việc nghiêm túc không tìm hiểu cẩn thận bạn vẫn mất như chơi, nến nếu bạn có kinh doanh gì càng bỏ ít vốn càng nên cố công cố sức mà nghiêm túc học hỏi
- Hãy luôn yêu quí, trân trọng dồng tiền mà quản lí nó, biết rõ nó đi đâu về đâu tất cả đều phải do sự suy nghĩ cặn kẽ thấu đáo của mình đưa ra quyết định
- Niềm tin muốn đặt vào ai cũng được nhưng làm ăn thì hãy luôn giấy trắng mực đen
- Đầu tư nếu bạn chưa kinh nghiệm thì cũng hãy trở nên chuyên nghiệo bằng cách hỏi ngừoi kinh nghiệm, lục soạn thông tin và cuối cùng hãy đánh giá bằng con số đừng đánh giá bằng cảm tin hay câu “ chị tin em, mình tin bạn,…” tất cả chỉ thẻ hiện sự ngu xuẩn và tham lam của mình mà thôi.

Khà khà thế đấy, làm gì làm đừng làm kẻ Lơ tơ mơ bạn nhé, bạn có thể mất tiền, uy tín và cả mối quan hệ!

Link bài viết: 
LÀM GÌ THÌ LÀM ĐỪNG BAO GIỜ LÀM KẺ LƠ TƠ MƠ MONG NGỒI KHÔNG HƯỞNG LỢI

Chuyện học ở Việt Nam

Tháng rồi mình đi đăng ký học master CFVG qua sự giới thiệu của một người bạn, lên gặp cô giáo phòng đào tạo.
cô hỏi: Anh bao nhiêu tuổi ?
Tôi : Dạ 40 ạ.
Cô trố mắt nhìn tôi: anh làm nghề gì ?
Tôi: Dạ em có cty kinh doanh riêng.
Cô hỏi: vậy anh học để làm gì ? ở trường này sv trẻ lắm, còn người lớn học rất ít, lớn như anh thì chủ yếu là làm nhà nước hoặc đi làm thuê.
Té ra mình là kẻ lạc loài ở Việt Nam, thôi thì qua Singapore học cho có đồng bọn nhỉ .

Chuyện học ở Singapore

Vậy là hai vợ chồng tôi xách ba lô sang Sing tìm kiếm sự học, tôi mang ba lô phía sau vợ tôi mang "ba lô phía trước" (bx đang có bầu 6 tháng ).
Nhờ cô em gái Tracy Nguyen dẫn đi 1 vòng cơ sở của đại học quốc gia singapore mới thấy tại sao họ giàu, khuôn viên trường "chỉ có 2 km2" do đó tôi cũng chỉ đi được 1 khoa của trường là mất hết một ngày.
Sách của trường thì nhiều kinh khủng,một thư viện của 1 khoa bằng thư viện quốc gia Việt Nam, cầm cuốn sách nào lên cũng “thèm chảy nước bọt”, thư viện thì đèn đuốc sáng đêm, bên ngoài có ghế để nằm, học mệt quá thì ra ngủ một tí.
Trong lúc đi lòng vòng vô tình gặp 2 bạn sinh viên Việt Nam, một bạn đang học master và một bạn đang học Tiến sỉ
Tôi : Em học xong có về Việt Nam không ?
Bạn: Chắc em không về anh àh, vì em có offer bên này rồi, sau này em được nhập tịch Singapore luôn.
Tôi cũng chẳng buồn để hỏi thêm vì biết câu trả lời là: về Việt Nam không có đất cho em dụng võ.
Tự nhiên lòng cảm thấy buồn cho đất nước mình quá, đi ra nước ngoài, gặp rất nhiều người tài năng ước gì nếu được trọng dụng, họ quay trở về thì chắc Việt Nam mình sẽ thay đổi rất nhiều đây.
Nhưng mơ ước chỉ là ước mơ, còn ước mơ của Yên thật nhỏ bé,chỉ mong là thi đậu vào trường ĐHQG Singapore để hoàn thành ước mơ du học còn dang dỡ, ước mơ sau này khi không còn làm doanh nghiệp nữa thì sẽ làm một người thầy chia sẻ tri thức và kinh nghiệm cho thế hệ trẻ khởi nghiệp xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu có văn minh và thịnh vượng.

( Không bao giờ là muộn để học, thất bại chỉ là khi bạn dừng lại và không đi tiếp con đường mình đã chọn

Link bài viết: 
KHÔNG BAO GIỜ LÀ MUỘN


Thời gian đầu start up, tôi là 1 quản lý cực kỳ dễ tính. Cũng đưa ra nguyên tắc làm việc và quy định, quy chế. Nhưng tôi cực kỳ thông cảm cho nhân viên, thoải mái, để nhân viên cảm thấy thoải mái khi làm việc, tôi nghĩ là sẽ hiệu quả hơn là tạo áp lực cho họ. Thái độ của tôi như vậy, với mong muốn nhân viên tự ý thức công việc mình phải làm. Nhưng hình như tôi đã sai. 

Thời gian đầu, nhân viên rất vui vẻ và tôn trọng tôi. Sau, họ bắt đầu có những thái độ khiến tôi cực sốc, họ tị nạnh công việc cả với tôi. Do tôi có nhiều cơ sở nên phải quản lý qua điện thoại nữa. Tôi chưa vào đến cửa, 2 nhân viên đang rất hùng hồn: " nó lười, nó suốt ngày buôn điện thoại, chả hiểu nó làm cái gì nữa, công việc thì đầy ra không làm, nó cho con nhà cô H học thu có 50% học phí, ngu thế ko biết ...etc. Thấy tôi vào 1 bạn nhìn thấy đã nháy người kia dừng câu chuyện, nhưng ng kia ko biết vẫn phát thanh hùng hồn lắm. Tôi bước vào và nói : 2 người đang kể chuyện về ai mà vui thế? Tôi đã phải tuyển thêm 1 bạn vào đứng lớp này với chưa đến 20 đứa trẻ, vậy các bạn tỵ nạnh công việc với ai. Tôi ko làm việc khác thì lấy đâu ra tiền để trả công cho mọi người, tôi làm hết tất cả được mọi việc thì tôi cần gì các bạn, nếu ai cảm thấy công việc này vất vả quá, không chịu được thì có thể xin nghỉ. Các bạn đừng để tôi nghe được lần thứ 2 câu chuyện tương tự như thế này, mình làm về giáo dục mà như này là không được đâu.

Và tôi rút ra 1 bài học. Trong Công việc không được làm theo phương thức tình cảm. Tôi giải quyết mọi thứ dựa trên tình cảm nhiều quá là 1 sai lầm. Và tôi đã đưa ra những quyết định, quy chế rõ ràng hơn, áp dụng thực hiện cho tất cả nhân viên. Chế độ đãi ngộ cũng có quy định, và áp đúng theo quy định chứ không dễ như trước nữa: con ốm, alo chị à, hôm nay con e ốm chị cho em nghỉ nhé. Uh e. Con ốm thế nào???? Nghĩ lại chả có ai dễ tính như mình.
Hôm nay, với chủ đề này, mời ace cùng thảo luận ạ!

Link bài viết: 
LÀM QUẢN LÝ NÊN KHÓ TÍNH HAY DỄ TÍNH?

↑このページのトップヘ